Nht kỳ nht hi – “Mi cuc gp g ca chúng ta vi mt ai đó đu ch có mt ln, ta nên trân trng cuc gp g y, đi x bng c tm lòng chân thành đ v sau không phi tiếc nui.”


20/11/2016

161119 - Cry on my shoulder


“…But if you wanna cry, cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do…”

-----------

Cách đây mấy năm có từng nói, nếu sau này có người đặc biệt hát cho nghe bài này chắc là sẽ rất cảm động.

Nhưng hôm nay nói lại, nếu sau này có người đặc biệt, nhất định sẽ hát cho người đó nghe bài này.

Hôm nay tâm trạng tương đối phức tạp, có những lúc cảm thấy gần như suy sụp, nhưng về cơ bản ngày hôm nay đã rất trọn vẹn, đã gặp được người muốn gặp. Đến cuối ngày điều tâm đắc nhất chính là "nên trân trọng người trước mặt".

Đời người vô thường, đừng để hối tiếc…

16/10/2016

Tạm biệt…


Duyên phận quả thật rất kỳ lạ…

Trong suốt cả cuộc đời ta sẽ gặp gỡ hết thảy bao nhiêu người? Mỗi một người sẽ nán lại trong cuộc đời ta bao nhiêu thời gian? Có lẽ phải đợi đến khi ly biệt mới có thể đưa ra được đáp án.

Trong cái thế giới với biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ hàng ngày, dù chỉ là những người lướt ngang qua hay những cái chạm mắt đơn thuần, thì biết đâu một ngày nào đó, những cuộc gặp gỡ vô tình ấy lại trở thành hữu ý. Dường như đến một thời điểm nhất định, khi mọi thứ bắt buộc phải đi theo vòng quay của nó, những đường thẳng chằng chịt rồi cũng có ngày giao nhau. Đến lúc đó, chúng ta… từ người qua đường xa lạ bỗng chốc trở thành điểm nhấn trong cuộc sống của nhau. Không nhất thiết phải thân thuộc đến không thể rời xa, chỉ cần có thể được cùng bạn trải qua bước ngoặt nào đó trên đoạn đường này cũng đủ khiến cho hồi ức của tôi có thêm điều để trân quý.

Gặp gỡ để rồi chia ly, duyên phận cho tôi cơ hội gặp bạn, quen biết bạn, thân với bạn, nhưng thời gian lại làm cho cơ hội ấy trở nên mỏng manh. Ngày mai, khi thức dậy, mọi thứ sẽ khác, không còn “thường lệ”, thói quen cũng vì thế mà thay đổi.

Tạm biệt…

Nếu còn duyên… sẽ gặp lại…

02/11/2014

Bức tường.


"Cuộn mình trên ghế sofa
Thẩn thờ nhìn khung cửa sổ đóng kín
Bầu trời giăng đầy mây đen
Cảnh tượng kéo tới rất thản nhiên
Trí óc thật hỗn loạn
Sinh tồn quá khiêng cưỡng
Không đủ sức lực đẩy đi những bức tường đang vây quanh

Cơ thể mệt mỏi
Người bị khống chế cả tư tưởng
Khi hai mắt ướt đẫm
Nỗi đau xé lòng không thể gọi tên
Linh hồn có thể nào quay lại
Cho tôi chút sức mạnh
Đứng lên từ ngõ cụt
Thử đánh một trận chiến với thế gian

Ai muốn đắm mình trong những bức tường hoang tưởng
Ai cũng muốn kế tiếp sẽ là kết cục không thể kiểm soát
Thử dùng chút sức tàn đứng lên lại từ đầu
Có thể hít thở lại bầu không khí trước đây
Một cơn sóng qua đi thuỷ triều lại kéo tới
Cảm sốt có thể chữa khỏi không để lại di chứng
Có lẽ đến một ngày thế giới sẽ thay đổi một hướng khác

Chuyện đã qua thì đừng nhìn lại
Tình cũ đã qua đừng trông đợi
Tôi xoải bước qua quá khứ để nhìn thấy một hướng đi mới."

-- Giải mã nhân tâm II OST --

15/09/2014

[One-shot] Lưng chừng.


“Cảm giác ấy là gì nhỉ?”

Em nằm trên sô pha, đầu tựa lên đùi tôi, hai tay huơ huơ trong không trung.

“Gì cơ?” Gập quyển sách lại, tôi đưa mắt dõi theo bàn tay em.

“Không thể tiến cũng không thể dừng. Cảm giác ấy như thế nào nhỉ?”

“Ừm… Hẳn là bứt rứt lắm.” Tôi cười.

24/07/2014

Tôi tự hỏi?

tôi tự hỏi
phải qua bao nhiêu ngày nắng
mới mong chờ một cơn mưa?
phải nếm trải bao nhiêu đau khổ
mới trân trọng hạnh phúc?

tôi tự hỏi
tại sao con người luôn lừa dối cảm xúc của mình
giả vui vẻ khi bên trong tan nát?

tôi tự hỏi
niềm vui là gì
cười thật nhiều
nhưng thật lòng bao nhiêu?

tôi không biết
khi nào mới có thể trưởng thành
đối diện với cảm xúc bằng sự bình thản
che giấu nỗi đau bằng lớp vỏ hạnh phúc?

tôi không biết
nên tiếp bước trong đám sương mù dày đặc
hay dừng lại đợi chờ ánh nắng lên?

tôi không biết
phải làm gì khi lạc lối
mê cung…
liệu sẽ tìm thấy lối ra?

tôi không muốn
lãng quên

tôi không muốn
đánh mất

tôi không muốn
thay đổi

tôi chỉ muốn...

... mọi thứ hãy cứ luôn như vậy.

16/02/2014

Hạnh phúc?

Bạn hỏi tôi: “Đâu mới là hạnh phúc?”

Tôi trả lời: “Tôi vẫn đang tìm kiếm.”

Hạnh phúc ở đâu khi nỗi buồn chưa dứt?

Hạnh phúc là gì liệu tôi có thể gọi tên?


Mấy năm sau tôi tình cờ gặp bạn

Bạn mỉm cười: “Hạnh phúc đã tìm thấy

khi buồn phiền có bờ vai dựa dẫm

lúc ốm đau có bàn tay chăm sóc

niềm vui đến có người cùng sẻ chia

trong khoảng lặng có điểm tựa bình yên

trong nước mắt có hoà lẫn vị ngọt

con đường phía trước có người cùng bước đi

hạnh phúc chẳng phải chỉ đơn giản thế sao?”

Tôi im lặng gật đầu: Chúc mừng bạn

Xem ra bạn đã hạnh phúc hơn tôi.

24/11/2013

Bao giờ cho đến tháng 12

Thật ra thì chỉ còn 6 ngày nữa thôi. Cảm giác thời gian chỉ như một cái chớp mắt. Mở mắt, nhắm mắt, mở mắt, nhắm mắt, thời gian trôi thật nhanh còn mình thì chỉ đứng yên mỗi một chỗ, cứ thế này tuổi già sẽ sớm ập đến mất thôi.

Tháng 11 này, có vui có buồn, có hạnh phúc có đau khổ, có nhiều cái cần phải ghi nhớ để sau này già cả ốm yếu cũng có thứ gọi là tuổi trẻ để hoài niệm.