Nht kỳ nht hi – “Mi cuc gp g ca chúng ta vi mt ai đó đu ch có mt ln, ta nên trân trng cuc gp g y, đi x bng c tm lòng chân thành đ v sau không phi tiếc nui.”


24/11/2013

Bao giờ cho đến tháng 12

Thật ra thì chỉ còn 6 ngày nữa thôi. Cảm giác thời gian chỉ như một cái chớp mắt. Mở mắt, nhắm mắt, mở mắt, nhắm mắt, thời gian trôi thật nhanh còn mình thì chỉ đứng yên mỗi một chỗ, cứ thế này tuổi già sẽ sớm ập đến mất thôi.

Tháng 11 này, có vui có buồn, có hạnh phúc có đau khổ, có nhiều cái cần phải ghi nhớ để sau này già cả ốm yếu cũng có thứ gọi là tuổi trẻ để hoài niệm.

14/11/2013

Phiền não.

Có những điều không nghe không thấy không có nghĩa là nó không tồn tại

Không biểu lộ ra không có nghĩa là không nhận thức được

Chỉ là không muốn nói, không muốn quan tâm bởi vì điều ấy vốn dĩ không quan trọng

Nhắm một mắt, bịt một tai không chú tâm chuyện thế gian

Cuộn mình trong thế giới riêng, hưởng chút niềm vui nho nhỏ

Nhưng mà cuộc sống có quá nhiều chữ “Nhưng”. Con người luôn mâu thuẫn với chính mình.

Cảm giác là thật. Suy nghĩ là thật. Sự việc tồn tại đâu thể xem như không có gì

Không muốn thấy cũng phải thấy

Không muốn nghe cũng phải nghe

Dao động. Phiền não. Vốn dĩ không thể trốn chạy khỏi thực tế

Nhưng lại không biết cách đối mặt

Sức chịu đựng cũng có giới hạn

Tại sao cuộc sống luôn bán đứng con người?

03/07/2013

Mưa.


Người chống cằm nhìn ra cửa sổ

Mưa rơi

Mặt đất lênh láng nước

Bầu trời xám xịt

Tiếng mưa rì rào bên tai

Người nhấp ngụm cà phê

Đắng!

Người quên bỏ đường mất rồi

Mặc kệ

Người chẳng buồn quan tâm

Kiss the rain du dương hoà vào tiếng mưa tạo nên âm hưởng của sự bình yên

Đưa tay hứng lấy những giọt nước trong vắt

Một giọt

Hai giọt

Cả bàn tay đều tắm mình dưới làn nước

Bụi nước văng lên cánh tay, làn gió se lạnh mơn trớn khắp gương mặt

Tựa đầu vào cửa sổ, người thiếp đi trong bầu không gian dịu dàng

Cà phê đã nguội lạnh từ lâu.

.

Giá như cơn mưa kéo dài mãi.

07/05/2013

Mỉm cười.

Nè bạn

Buồn rầu có vui không?

U sầu có vui không?

Chán nản có vui không?

Mà sao

Luôn để nước mắt chảy trong lòng

Trời gian trôi qua luôn lấp đầy bằng những tiếng thở dài

“Tôi không vui” - Ai mà chẳng có lúc như vậy

Nhưng đừng để sự bi thương lấn át tiếng cười

Thời gian vẫn xuôi theo dòng chảy bất tận

Mai này ngoảnh đầu nhìn lại

Tìm kiếm gì? Hạnh phúc ở đâu trong những tháng ngày não nề

Vui cũng phải sống, buồn cũng phải đón bình minh mỗi sáng

Nếu hôm nay chưa phải là ngày tận thế

Vẫn có thể đứng lên, vẫn có thể đi tiếp

Yếu đuối, chỉ trong khoảnh khắc này thôi

Đừng để bản thân buông thả trong sự mỏi mệt

Dùng cục tẩy xoá đi vết lem trong quyển nhật ký

Khóc thật to

Hét thật lớn

Ngày mai lại tiếp tục mỉm cười.

02/05/2013

Làm người quan trọng là vui vẻ.


Làm người quan trọng là vui vẻ.

Đôi khi, một chút niềm vui nhỏ nhoi cũng đủ làm cho mình cảm thấy phấn chấn. Một mình đi dạo loanh quanh, đọc vài quyển sách, hớn hở khi trời chợt đổ mưa khiến mặt đất ướt sũng rồi chẳng muốn làm gì ngoài việc ngồi ngó bầu trời và ngẩn ngơ nhìn mưa, nghe vài bài nhạc vu vơ, ngồi vọc linh tinh trong điện thoại dẫu biết rằng trong máy chẳng có gì chơi.

Một mình, không phải lúc nào cũng buồn chán.

Sự cô độc khiến mình cảm thấy dễ chịu.

Vui vẻ, như trong vị đắng có vị ngọt, khiến người ta chỉ muốn nếm mãi hương vị ấy, tìm chút vị ngọt trong đắng, cuộc sống này ít nhiều cũng có ý nghĩa.


11/02/2013

[One-shot] Lặng


Như một cái bóng
Nó hoang mang với sự tồn tại của mình



“Tại sao tôi lại được sinh ra?”
“Liệu cuộc đời này có dành cho tôi?”


30/01/2013

[One-shot] Bến dừng.

Xe lăn bánh trên con đường mang tên “Cuộc đời”

Chạy mãi….

…. chạy mãi

Chạy mãi…

.