Nht kỳ nht hi – “Mi cuc gp g ca chúng ta vi mt ai đó đu ch có mt ln, ta nên trân trng cuc gp g y, đi x bng c tm lòng chân thành đ v sau không phi tiếc nui.”


15/09/2014

[One-shot] Lưng chừng.


“Cảm giác ấy là gì nhỉ?”

Em nằm trên sô pha, đầu tựa lên đùi tôi, hai tay huơ huơ trong không trung.

“Gì cơ?” Gập quyển sách lại, tôi đưa mắt dõi theo bàn tay em.

“Không thể tiến cũng không thể dừng. Cảm giác ấy như thế nào nhỉ?”

“Ừm… Hẳn là bứt rứt lắm.” Tôi cười.

Em lặng đi, hai tay buông xuống, dán ánh nhìn vào khoảng tường trống trước mặt, hàng mi dài chốc chốc lại khẽ lay. Cuộc chuyện trò không đầu không đuôi nhanh chóng kết thúc. Cứ thế, em nằm bất động suốt cả tiếng đồng hồ. Nhịp thở nhẹ và đều đều, nhẹ đến mức tôi tự hỏi liệu rằng em có đang hô hấp hay không?

“Ăn chút gì nhé?” Tôi lên tiếng phá bĩnh không gian riêng tư của em.

Em ngồi bật dậy. “Coca và sandwich.” Kèm theo đó là nụ cười nhe răng quen thuộc.

Em luôn như vậy. Có những lúc trôi tuột vào một thế giới mà chẳng ai có thể tìm thấy được. Rồi sau đó lại như không có chuyện gì, cười hề hề xuề xoà như một đứa trẻ. Dáng vẻ khi chìm đắm trong mơ hồ của em dễ khiến người ta cảm thấy áy náy khi vô tình chen chân vào.

Bữa tối của em đúng như yêu cầu. Coca và sandwich. Còn tôi thì sandwich và một cốc cà phê.

Tôi đưa em về. Ngọn đèn leo lét chiếu sáng một khoảng đường vắng. Bước đi bên cạnh em, hương thơm từ mái tóc hoà cùng mùi nước hoa đặc trưng phảng phất quanh mũi tôi, sự quen thuộc này bất giác làm tim tôi thắt lại. Đã bao nhiêu năm rồi ấy nhỉ? Sự hiện diện của em bên cạnh như một điều tất yếu trong cuộc sống của tôi.


ooOoo


Tôi vùi mình trong đống chăn gối. Tiếng đồng hồ nhịp nhàng di chuyển trong không gian yên ắng thật dễ chịu làm sao. Cảm giác lười biếng đè nặng lên toàn bộ cơ thể. Khoảnh khắc được cho là hạnh phúc thế này thực tế lại không kéo dài bao lâu.

Tiếng chìa khoá tra vào ổ khoá cửa. Tiếng sập cửa chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Không lâu sau là âm thanh chuyển kênh hỗn loạn phát ra từ tivi và dừng lại ở bản tin thời sự buổi sáng. Tiếng bước chân, tiếng cửa phòng bật mở, sau đó là liên tiếp những hành động cấm kỵ đối với người đang phiêu du trong cõi mộng. Cửa sổ mở toang, màn cửa được kéo ra hắt ánh sáng và đón đợt gió lùa mùa thu vào phòng. Tôi nheo mắt, cựa mình với tay kéo chăn phủ kín đầu. Nương nán chút giấc ngủ còn sót lại trước khi em thẳng tay lôi tuột mớ chăn bông ấm áp khỏi người tôi, để lại tôi đang nằm co quắp phải lồm cồm bò dậy.

“Em đói rồi.” Nói đoạn em đặt tấm chăn được xếp gọn lên giường rồi quay người bước ra phòng khách.

Bữa sáng được phụ hoạ bằng kế hoạch du lịch trong ba ngày tới. Bãi biển xanh cuộn sóng, bờ cát mịn trải dài đầy nắng và đặc biệt chính là chuyến du lịch chỉ có hai người. Em và người em yêu. Còn gì tuyệt vời cho bằng khi được hưởng một kì nghỉ bên cạnh người mà ta yêu thương, dành trọn thời gian cho nhau, cùng vui vẻ, cùng trải qua khoảng thời gian đẹp đẽ điểm tô thành những kỷ niệm mà mãi về sau khi hồi tưởng lại sẽ khiến ta bất giác mỉm cười. Hạnh phúc, như tia chớp rạch ngang bầu trời, loé lên rồi vụt tắt, nhưng cảm giác về nó sẽ tồn tại mãi dù có bao nhiêu năm trôi qua.

Em mải chìm đắm trong những kế hoạch ngọt ngào sắp tới. Gương mặt, ánh mắt, nụ cười, tất cả đều ánh lên vẻ hạnh phúc.


ooOoo


Tôi liếc nhìn đồng hồ. Chuông điện thoại không hề reo. Một tin nhắn báo đã đến nơi cũng chẳng có. Em đang làm gì vậy? Trước khi đi đã quả quyết sẽ thường xuyên thông báo tình hình, ấy vậy mà cả một ngày chẳng thấy tăm hơi đâu. Ánh chiều tà rọi vào căn phòng nửa sáng nửa tối. Khung cảnh mập mờ dễ khiến cho lòng người xáo động.

Em đã quên mất lời hứa?

Hay mải vui vẻ đến lãng quên cả thời gian?

Đường phố đã lên đèn, những ánh đèn đủ màu sắc toả sáng khắp nơi. Nhưng dù có lung linh thế nào thì đâu đó vẫn có bóng tối ngự trị. Cuộc sống về đêm sôi động nhưng cũng đầy tĩnh lặng.

Trở về nhà cũng đã nửa đêm. Ánh sáng từ chiếc điện thoại nhấp nháy trong căn phòng tăm tối. Là tin nhắn của em.


ooOoo


Buổi sáng tĩnh lặng đến khó chịu. Tôi mở mắt dậy trước khi đồng hồ báo thức kịp reo. Không âm thanh huyên náo. Không tiếng tivi to đến phát sợ. Màn cửa vẫn buông mình thong thả cản trở mọi xúc tác từ bên ngoài. Bật điện thoại, tin nhắn tối qua của em hiển thị trước mắt tôi. Chuyến du lịch sẽ kéo dài hơn dự tính và rằng ngày trở về chưa được xác định. Có vẻ hôm qua là ngày đầy ắp tiếng cười đối với em.


ooOoo


Em thích màu trắng. Cả căn nhà từ nội thất đến cách bày trí sơn phết đều cùng một màu trắng chủ đạo. Những bức ảnh của chúng tôi được đặt ngay ngắn trên tường và khắp nơi trong căn nhà được trang trí khá đơn giản này, mỗi bức ảnh đều cùng một kiểu và cùng một khung hình với những bức ảnh ở nhà tôi. Em bảo rằng như vậy sẽ công bằng, không ai giữ những tấm ảnh xấu và chiếm hữu những bức ảnh đẹp.

Hơn một năm rồi căn nhà này không có người sử dụng. Thi thoảng tôi lại đến đây lau dọn. Cầm bức ảnh chụp chung vào lần gặp cuối cùng, nụ cười quen thuộc ấy bỗng chốc hoá xa lạ. Bây giờ em thế nào? Có thay đổi gì không? Chắc hẳn đã đi khắp các nơi trên thế giới rồi nhỉ?

Tiếng chìa khoá tra vào ổ khoá cửa. Tiếng sập cửa chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Mùi nước hoa quen thuộc phảng phất trong căn phòng chập choạng ánh hoàng hôn.

“Mừng em trở về!”


ooOoo

2 nhận xét:

  1. Chị đọc oneshot này của Jess từ lâu mà hôm nay mới quởn để cmt ~

    Nhẹ nhàng, sâu lắng và yên bình như nhâm nhi cốc cappuchino vào buổi tối, đó là tất cả những gì chị nhận xét tổng quan về oneshot này của em. Khó có thể tin người mới viết lần đầu lại có chừng mực, nêm nếm vừa tay đến như vậy. Jess viết khá lắm!

    Đoạn kết cũng được sử lý khá khéo léo, dường như đây là kết mở cho người đọc tự thưởng thức. "Em" đã chết "em" đã đi nơi khác hoặc 2 người đã chia tay, không ai biết được. Nhưng cuối cùng, sót lại nơi nhân vật tôi là sự cô đơn, là sợ chờ đợi.

    Oneshot này của Jess làm chị nhớ đến 1 câu nói khá hay: Chờ đợi, không phải vì mong người đó quay về, mà vì lòng còn yêu.

    Cám ơn Jess!!! Tiếp tục ra đời những tác phẩm tiếp theo nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn nhận xét của chị ^^ Hãy tiếp tục ủng hộ em nhé!

      Xóa