Nht kỳ nht hi – “Mi cuc gp g ca chúng ta vi mt ai đó đu ch có mt ln, ta nên trân trng cuc gp g y, đi x bng c tm lòng chân thành đ v sau không phi tiếc nui.”


16/10/2016

Tạm biệt…


Duyên phận quả thật rất kỳ lạ…

Trong suốt cả cuộc đời ta sẽ gặp gỡ hết thảy bao nhiêu người? Mỗi một người sẽ nán lại trong cuộc đời ta bao nhiêu thời gian? Có lẽ phải đợi đến khi ly biệt mới có thể đưa ra được đáp án.

Trong cái thế giới với biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ hàng ngày, dù chỉ là những người lướt ngang qua hay những cái chạm mắt đơn thuần, thì biết đâu một ngày nào đó, những cuộc gặp gỡ vô tình ấy lại trở thành hữu ý. Dường như đến một thời điểm nhất định, khi mọi thứ bắt buộc phải đi theo vòng quay của nó, những đường thẳng chằng chịt rồi cũng có ngày giao nhau. Đến lúc đó, chúng ta… từ người qua đường xa lạ bỗng chốc trở thành điểm nhấn trong cuộc sống của nhau. Không nhất thiết phải thân thuộc đến không thể rời xa, chỉ cần có thể được cùng bạn trải qua bước ngoặt nào đó trên đoạn đường này cũng đủ khiến cho hồi ức của tôi có thêm điều để trân quý.

Gặp gỡ để rồi chia ly, duyên phận cho tôi cơ hội gặp bạn, quen biết bạn, thân với bạn, nhưng thời gian lại làm cho cơ hội ấy trở nên mỏng manh. Ngày mai, khi thức dậy, mọi thứ sẽ khác, không còn “thường lệ”, thói quen cũng vì thế mà thay đổi.

Tạm biệt…

Nếu còn duyên… sẽ gặp lại…